Phổ Nhĩ hay Bạch trà: đâu mới là đỉnh cao của nghệ thuật thưởng trà?

Có một cuộc tranh luận không hồi kết trong giới trà: rốt cuộc, nghệ thuật thưởng trà đạt đến đỉnh cao ở trà Phổ Nhĩ hay ở Bạch trà?

Phổ Nhĩ hay Bạch trà: đâu mới là đỉnh cao của nghệ thuật thưởng trà?

 

Nhiều người vẫn tin rằng người uống Bạch trà là kẻ mới nhập môn, chỉ chạy theo hương thơm thanh nhẹ; còn người uống Phổ Nhĩ mới là bậc sành sỏi, thấu hiểu ý nghĩa của thời gian.

Nhưng điều đó không hoàn toàn đúng.

Người sành trà thực thụ không được định nghĩa bởi loại trà họ chọn, mà bởi trạng thái tâm hồn khi họ nâng chén.

Người uống Phổ Nhĩ: nếm vị của thời gian

Người uống Phổ Nhĩ lâu năm trải nghiệm "thời gian và sự tu dưỡng" không dựa vào ánh sáng loé lên trong chốc lát, mà dựa vào sự tinh luyện qua nhiều năm tháng.

Phổ Nhĩ mới ép có vị mạnh mẽ, sắc sảo và đầy sức sống. Phổ Nhĩ ủ lâu năm lại êm dịu, đậm đà và tĩnh tại, như một buổi thiền.

Người uống Phổ Nhĩ có kinh nghiệm không vội vàng. Họ kiên nhẫn, không đòi hỏi hương vị phải bùng nổ ngay lập tức. Họ hiểu tầm quan trọng của việc bảo quản, gìn giữ và chờ đợi.

Một bánh trà, sau một năm vẫn còn xanh và chát. Sau năm năm, nó chuyển mình. Sau mười năm, nó trưởng thành. Sau hai mươi năm, nó mang trong mình hương vị của thời gian.

Uống Phổ Nhĩ không phải là uống hương thơm, mà là uống sự biến đổi. Mỗi lần pha một khác, mỗi năm một khác, và mỗi bánh trà được lưu trữ đều có một hương vị không lặp lại.

Người sành Phổ Nhĩ là người hiểu giá trị của sự suy ngẫm và trưởng thành. Họ tìm đến trà khi cuộc sống đã lắng lại và tâm trí đã đủ rộng.

Người uống Bạch trà: nếm vị của sự tinh khiết

Người sành Bạch trà lại trân trọng một nghịch lý: cái đẹp nằm ở chỗ không can thiệp.

Bạch trà không sao, không vò, không lên men chủ động. Chỉ có hái, làm héo và sấy nhẹ. Nghe thì đơn giản, nhưng chính vì đơn giản mà không giấu được điều gì: thổ nhưỡng, thời điểm hái búp, độ ẩm trong ngày làm héo, hướng gió, cường độ nắng, chỉ một sai lệch nhỏ ở bất kỳ bước nào cũng đủ làm thay đổi hoàn toàn hương vị của chén trà.

Ở đây, người làm trà không phô diễn kỹ thuật. Họ chỉ đứng sang một bên, để nguyên liệu tự lên tiếng. Đó là loại tay nghề khó nhất: biết dừng lại đúng lúc.

Phổ Nhĩ hay Bạch trà: đâu mới là đỉnh cao của nghệ thuật thưởng trà?

Bạch trà mới có vị thanh ngọt, hương hoa nhẹ và mật ong, nước màu vàng sáng như nắng sớm, uống vào mát dịu và trong trẻo. Tất cả hiện ra trọn vẹn ngay trong một lần pha, không cần chờ đợi, không cần biện minh.

Người uống Bạch trà thường điềm tĩnh, sâu sắc và tinh tế. Họ nhạy cảm với những sắc thái mỏng manh nhất: nhiệt độ nước, thời gian ngâm, độ tơ trắng phủ trên búp, cái ngọt hậu dâng lên rất chậm nơi cuống họng. Họ không cần hương vị phải gào lên mới nhận ra nó đẹp.

Người sành Bạch trà hiểu thế nào là "sự tinh tế". Họ trân quý sự tiết chế, tìm thấy vẻ sang trọng trong cái giản dị, và cảm nhận được rằng thanh đạm cũng là một chiều sâu.

Hai con đường, cùng một đỉnh núi

Trà Phổ Nhĩ là nghệ thuật của sự biến đổi. Bạch trà là nghệ thuật của sự nguyên bản.

Điều thú vị là cả hai đều biết chờ đợi. Bạch trà cũng có câu "một năm là trà, ba năm là thuốc, bảy năm là báu vật", để lâu, nó ngả sang hương táo tàu, thuốc bắc và mật ong chín. Chỉ khác ở chỗ: Phổ Nhĩ cần thời gian để trở thành chính mình, còn Bạch trà vốn đã trọn vẹn ngay từ đầu, thời gian chỉ là một món quà thêm.

Không có con đường nào cao hơn con đường nào. Chỉ có người uống trà đã đi đủ xa để hiểu rằng, cuối cùng, chén trà ngon nhất luôn là chén trà hợp với tâm cảnh của mình lúc này.


Bài viết liên quan:

Nhiệt Độ Nước Pha Trà Chuẩn Theo Từng Loại

Cách Bảo Quản Trà Khô Giữ Hương Lâu: Đừng Mắc 5 Sai Lầm Này

Trà Shan Tuyết Tây Côn Lĩnh Đặc Biệt Gì? 5 Điểm Khác Biệt

Caffeine Trong Trà Loại Nào Nhiều? Bảng So Sánh Thực Tế

Bạn đang xem: Phổ Nhĩ hay Bạch trà: đâu mới là đỉnh cao của nghệ thuật thưởng trà?
Bài trước Bài sau