​Một trong những điều mình rất thích khi uống trà là nhịp điệu của nó

​"Một trong những điều mình rất thích khi uống trà là nhịp điệu của nó.." - Nhược Lạc.

Trà khác với cà phê ở chỗ: nếu như cà phê chỉ pha một lượt nước, thì một ấm trà có thể pha rất nhiều lượt (tùy theo loại trà). Điều đó tạo nên một nhịp điệu nhất định trong việc pha trà. Thời gian ủ trà trong các lượt pha khác nhau, ảnh hưởng tới hương vị khác nhau. Thời gian nghỉ giữa hai lượt trà kế tiếp cũng khác nhau, ảnh hưởng trực tiếp đến lượt pha sau. Bạn không thể pha một lượt trà, rồi ngồi nói chuyện lan man quên phéng, năm mười phút sau mới pha tiếp. Bạn cũng không thể pha dồn dập liên tục liên tục, bạn trà cũng không uống nổi. 
 
Trà khác với cà phê ở chỗ: nếu như cà phê chỉ pha một lượt nước, thì một ấm trà có thể pha rất nhiều lượt (tùy theo loại trà). Điều đó tạo nên một nhịp điệu nhất định trong việc pha trà.
"Một trong những điều mình rất thích khi uống trà là nhịp điệu của nó"

 
Vậy thời gian uống trà như thế nào mới đúng?
Câu trả lời là không có cái đúng. Tất nhiên là vẫn có một chuẩn mực nhất định mà người pha cần nắm, nhưng điều quan trọng nhất là người pha trà phải cảm được không khí và giữ nhịp chung cho một cuộc trà.

Gu của những người đang uống là gì, mọi người chuộng vị như thế nào, nên nói mấy câu trước khi tiếp tục pha lượt trà tiếp theo, thời điểm nào nên rót thêm trà cho người đối diện... Đó là những điều rất khó để đặt ra công thức, mà đòi hỏi nhiều sự tinh tế trong cảm nhận. Cả tình cảm với nhau.

Gặp được những bạn trà hợp với mình: thật là quý. Khi mình uống một chén bạch trà và thấy xúc động, rồi nghe thấy bạn trà của mình nói "như đang gặp thần tiên tỉ tỉ", "như một đồng cỏ xanh thơm ngát hoa xuân"... và mình gật gù. 

Ngồi bên nhau và không nói quá nhiều. Những lượt trà nối tiếp nhịp nhàng và dễ chịu. Ánh nắng chiếu qua ô cửa cũng đẹp. Hoa đào nở thắm rực. Đóa bạch mai dịu dàng. Oolong cũng ngon. Bạch trà xoa dịu lòng người. Hồng trà nồng đượm. Cứ thế cứ thế...

Ngồi uống trà thấy giống như mình đang làm một bài thơ. Hỏi làm sao để làm được thì không biết, nhưng đặt vào một chiều không gian thích hợp thì mọi thứ tự nhiên sẽ tuôn chảy nhịp nhàng. Vần, điệu, ý, tứ... Trà, nước, ấm, chén... rồi cũng chỉ là những công cụ xin mượn để tỏ bày điều muốn nói. 

Người đọc một bài thơ, người xem một bức hình, dẫu có cảm động cũng khó hình dung được xúc cảm trong không gian và thời khắc đó - một ngụm trà êm ái tràn vào lòng.

Nên có lẽ, một bức hình, một bài thơ cũng chỉ mong giống như một lời gợi - mời: uống trà thôi! 

Ngồi xuống, trong một khoảng thư thái nhất định, với đôi người bạn thân quý, hoặc với chính mình. Với trà. Với quyền được không nghĩ lung tung trong một buổi chiều.
Và uống. 
Nhược Lạc

© Bản quyền thuộc về Tôi Yêu Trà

Địa chỉ: Tòa CT14A1, KĐT. Ciputra, Võ Chí Công, Phú Thượng, Tây Hồ, Hà Nội.

loading